NHƯ ĐÃ DẤU YÊU

By




 Sáng tác: Đức Huy
Ca sĩ: Thanh Lam - Lê Hiếu




Trong đôi mắt em anh là tất cả
Là nguồn vui là hạnh phúc em dấu yêu
Nhưng anh ước gì
Mình gặp nhau lúc anh chưa ràng buộc
Và em chưa thuộc về ai.

Anh sẽ cố quên khung trời hoa mộng
Ngày hè bên anh tình mình đến rất nhanh
Anh sẽ cố quên
Lần đầu mình đến bên nhau
Rộn ràng như đã dấu yêu từ thuở nào.

Em đến với anh với tất cả tâm hồn
Anh đến với em với tất cả trái tim
Ta đến với nhau muộn màng cho đớn đau
Một lần cho mãi nhớ thương dài lâu.

Trong đôi mắt em anh là tất cả
Là niềm vui là mộng ước trong thoáng giây
Anh sẽ cố quên rằng mình đã đến trong nhau
Nồng nàn như đã dấu yêu từ thuở nào.

Trong đôi mắt em anh là tất cả
Là niềm vui là mộng ước trong thoáng giây
Anh sẽ cố quên lần đầu mình đến trong nhau
Nồng nàn như đã dấu yêu từ thuở nào.

Em sẽ cố quên lần đầu mình đến trong nhau
Nồng nàn như đã dấu yêu từ thuở nào.



 

Lá thư gửi lại dấu yêu!
Ngày .. tháng... năm...

Anh à

Vậy là mình chia tay nhau rồi sao? Em không tin điều đó không thể... Anh là tất cả ý nghĩa cuộc đời em. Em chấp nhận hết thảy chỉ để có anh trong đời và dẫu thừa biết rằng hạnh phúc này sao dở dang... Vậy mà anh rời bỏ em không một lời nói không tin nhắn hay điện thoại không có bất cứ lá thư nào hết... Bây giờ em phải làm sao!?

Ngày mình gặp nhau chỉ vu vơ qua những thông điệp bạn bè trao tay trên mạng. Anh đã bảo vậy là vô tình mà quen nhưng rồi cố tình để thương nhớ. Khi ấy anh ở một nơi xa xôi muốn bỏ quên tất cả còn em chỉ là đứa ngốc mơ mộng kiếm tìm hạnh phúc trong mơ. Trong khi em đang bơ vơ với trái tim lần đầu tiên biết đau vì tình còn anh thì đôi bàn tay trắng mong muốn một chỗ dựa tinh thần. Mình đến với nhau giản dị là bạn là người đang cần chia sẻ và rồi yêu nhau từ khi nào...

Những giây phút đầu tiên ấy em không bao giờ quên. Để rồi từ đó tình yêu cứ nảy nở trong em duy nhất chỉ từ cội nguồn của niềm tin vô điều kiện với anh. Khi ấy anh bảo chỉ mình anh trong căn phòng trống vắng đến lạnh lẽo chỉ có tình yêu của em làm ấm áp trái tim anh. Dù anh hoàn toàn phá sản và những gì anh có chỉ là thứ tình yêu thuần túy nhất ở em. Và từ khi đó em biết điều duy nhất có thể làm là chờ đợi và chờ đợi anh..

Hai năm trôi qua. Anh trở về. Và đó là lần đầu tiên gặp gỡ với từng ấy ngày tháng em không hề biết mặt người mình yêu! Bạn bè nói rằng em quá ngốc nghếch! Em thì lại thấy cuộc sống này sẽ luôn đền đáp. Và ngày ngày đầu tiên bên anh em đã coi đó là món quà quý giá cho sự tin yêu của mình. Anh cũng thế phải không? Khi anh đưa em về gia đình giới thiệu em với bạn bè tin cậy .. em những tưởng hạnh phúc sẽ trọn vẹn. Rồi khi mình lang thang trên phố khi màn đêm buông xuống cái lạnh thấu da thịt lẩn trong lớp sương mù giăng khắp đường phố anh bất ngờ nói rằng anh đã có gia đình!... Ấy là lúc em mới trọn vẹn hiểu "Như đã dấu yêu".

Là nguồn vui là hạnh phúc em dấu yêu
Nhưng anh ước gì
Mình gặp nhau lúc em chưa ràng buộc
Và anh chưa thuộc về ai

Anh sẽ cố quên khung trời hoa mộng
Ngày hè bên em tình mình đến rất nhanh
Anh sẽ cố quên
Lần đầu mình đến bên nhau
Rộn ràng như đã dấu yêu từ thuở nào

Em trở về lòng tê tái. Tất cả thật như trong những ước mơ của em nhưng không có đoạn kết u buồn như thế. Sao em lại mang nỗi khổ lụy này? Chỉ vì trao anh tất cả tin yêu và để nhận về nỗi nhớ phải quên sao? Sự dằn vặt giữa hạnh phúc của mình nhưng lại như kẻ phá hoại tình cảm gia đình của người khác cứ dày vò em mỗi đêm..

Vậy mà em vẫn yêu vẫn thương anh hết mực. Có thể do trái tim em không phải của mình mà đã thuộc về anh mãi mãi. Như lúc chia tay anh chỉ nhẹ nhàng dặn dò rằng một ngày sẽ trở lại mà em thì chỉ biết câm nín trong nỗi uất nghẹn. Hạnh phúc của em sao lại đớn đau đến thế!? Tình mình rồi sẽ ra sao? Và rồi hứa sẽ quên anh để nhường lại hạnh phúc cho người đến trước..

Em đến với anh với tất cả tâm hồn
Anh đến với em với tất cả trái tim
Ta đến với nhau muộn màng trong đớn đau
Một lần cho mãi nhớ thương dài lâu

Trong đôi mắt anh em là tất cả
Là niềm vui là mộng ước trong thoáng giây
Anh sẽ cố quên rằng mình đã đến trong nhau
Nồng nàn như đã dấu yêu từ thuở nào

.. 1 năm sau anh trở lại và liên lạc. Em như thấy mình trong giấc mơ an ủi. Nhưng cuộc đời có lẽ không công bằng vì ngày gặp nhau là ngày cuối cùng em được bên anh! Vẫn là anh với mái tóc dài lãng tử vẫn lạnh lùng trong ánh mắt vẫn là lời nói trầm ấm và nụ cười quá đỗi thân quen... nhưng tất cả anh lại dành cho người khác. Một lần nữa em rơi vào vực thẳm của nỗi đau!

Suốt trên con đường xanh ngắt màu lá xanh hi vọng mà ngày xưa hai đứa hay lang thang em bỏ đi tức tưởi trong nước mắt. Anh đã bỏ lại tình cảm chân thành và hết mực thương yêu anh để tìm đến những phù hoa nơi người khác. Không một lời chia tay không một phút tiếc nuối .. anh rời xa cuộc đời em quá âm thầm lặng lẽ..

Vậy là 3 năm để yêu và có lẽ gấp nhiều lần từng ấy ngày tháng để có thể quên em sẽ lại chờ đợi dù không hi vọng.. Người đã từng nói với em rằng "..cái gì là của mình chắc chắn sẽ thuộc về mình"... Nhưng em ước gì mình gặp nhau lúc anh chưa rằng buộc.

Em đã đến với tất cả trái tim yêu và nhận về nỗi lòng lạnh giá. Dù rằng lỗi lầm dù chẳng còn nghe lời nói tiếng cười hay đọc lại những dòng thư yêu thương của anh nữa nhưng có lẽ cuộc đời này em chỉ có thể yêu mình anh - nồng nàn như đã dấu yêu từ thuở nào..

Gửi lại anh tất cả
Em

(Nguồn: Bài hát vàng)


More...

THƯƠNG!

By








"Uh qua nua dem roi nhim co ngu chut khong?
Thuong cha va thuong ca nhim nua nhim nho giu gin suc khoe..."
03:25:47/ 02/08/2008



Quá nửa đêm rồi cố chợp mắt đi em
Dẫu xa cách vẫn biết em buồn lắm
Thức trắng từng đêm khi bệnh cha trở nặng
Ngủ chút đi dằn sức những ngày sau
Cha ho sốt cao và gầy yếu đi nhiều...
Đọc tin nhắn thương cha thương em quá!
Tròn đạo hiếu bao lo toan vất vả
Chân yếu tay mềm thương mỗi chuyến đi xa
Em nói em không khóc
Mà sao từng tin nhắn nước mắt vẫn tràn qua...

Vũng Tàu 13/08/08
Tùng Anh



More...

GIẬN MÀ THƯƠNG!

By




Giận mà thương!
Tặng...


Em nhắm mắt
Ngoài kia đêm vẫn trắng
Nhủ lòng quên mà thương nhớ dài thêm
Gió cô đơn buốt lạnh một góc phòng
Con dế yêu thao thức chờ tin nhắn


Đêm hôm qua có một người nổi giận
Có một người ray rứt không yên
Vô tình thôi mà hai đứa nặng lòng
Em ân hận vì lời mình vụng nói

Viết cho anh em bảo rằng "lần cuối"
Em dối lòng và anh sẽ không tin
Giận mà thương - câu ví quê mình
Em hiểu giận để thương nhiều hơn thế!


2h/06/08/08
Tùng Anh



EM YÊU ANH NHƯ YÊU CÂU VÍ DẶM
Sáng tác: Vũ Ngọc  Quang
Thể hiện: Anh Thơ



More...

SỐNG TRONG ĐỜI SỐNG...

By





 

SỐNG TRONG ĐỜI SỐNG CẦN CÓ MỘT TẤM LÒNG


"Sống trên đời sống cần có một tấm lòng. Để làm gì em có biết không? Để gió cuốn đi..." Nhưng nếu em là người nhận được tấm lòng đó em sẽ làm gì? Sẽ bỏ ra một thứ vật chất nào đó để đổi lại tấm lòng ư? Vật chất đổi tấm lòng... có thỏa đáng không?

Hôm đó tôi đang dạo trong một khu vui chơi giải trí bỗng nhìn thấy một nhóm người vây quanh chiếc xe con sang trọng. Ai cũng rướn cổ nhìn vào phía trong vẻ tò mò. Bên cạnh chiếc xe là một cậu thanh niên ăn mặc bóng bẩy với vẻ mặt rất lo lắng. Cậu ta hét to:

- Ai có thể chui vào gầm xe giúp tôi vặn cái ốc vít không?

Hoá ra cái bình xăng xe anh ta có vấn đề nó bị rò xăng ra ngoài xe suốt từ khu vui chơi đi ra. Từ đây cách trạm xăng gần nhất cũng khá xa khiến anh ta có dáng vẻ sốt ruột chẳng khác gì kiến bò trong nồi lửa.

 Đứng bên cạnh anh ta là một cô gái trang điểm loè loẹt diêm dúa cô ta hắng giọng:

- Nhìn anh sốt ruột kìa! Cứ cho thưởng nhiều tiền vào tất sẽ có người đến giúp!

Nghe xong anh ta liền rút ra tờ 100 nghìn và nói to:

- Ai giúp tôi vặn chặt cái ốc vít trong gầm xe thì tờ tiền này sẽ là của người đấy!

Cậu thanh niên đứng bên cạnh tôi định bước lên thì bạn của anh ta kéo lại:

- Lời nói của mấy người có tiền không đáng tin.

Lúc đó một câu bé bước lên nói:

- Để cháu!

Với động tác đơn giản không tới một phút cậu bé đã vặn xong con ốc. Đoạn bò ra khỏi gầm xe cậu bé đứng nhìn cậu thanh niên với ánh mắt kỳ vọng. Cậu thanh niên vừa định đưa cho cậu bé tờ 100 nghìn thì cô gái bên cạnh anh ta liền giữ tay anh ta lại:

- Anh định cho nó 100 nghìn thật đấy à 5 nghìn là quá đủ rồi!

 Cậu thanh niên cầm lấy tờ tiền lẻ trên tay cô gái đưa cho cậu bé cậu bé lắc đầu. Nghe tiếng xì xào của mọi người xung quanh cậu thanh niên rút thêm 5 nghìn nữa ra đưa cho cậu bé nhưng cậu bé vẫn lắc đầu cậu thanh niên bực mình:

- Mày chê ít? Còn chê nữa thì 10 nghìn này cũng không có nữa đâu nhé!

- Không cháu không chê ít cô giáo cháu nói giúp đỡ người khác không cần sự trả ơn.

Cậu thanh niên sững người:

- Thế sao mày còn không đi đi?

Cậu bé nói:

- Cháu đang đợi chú nói "cảm ơn".

Sự ngây thơ cho ta hiểu được giá trị của cuộc sống cho ta nhớ lại bài học làm người từ thủa ban sơ mà giữa cuộc sống bộn bề ta đã lỡ quên đi mất. Khi nhận được sự giúp đỡ hãy nhớ nói lời: Cảm ơn!


(Bài sưu tầm)

More...

LỜI CUỐI CHO ANH

By





Cứ ngỡ chẳng còn gì để nói
Khi trong em mùa thu khác xưa rồi
Ngọn gió chiều không làm làn tóc rối
Vài giọt buồn chẳng gợi tiếng thương yêu

Phải chi anh đừng như gió muôn chiều
Gió vào cửa gió vô hồn qua cửa
Anh yêu em - em yêu anh như rứa
Biết lòng anh còn chỗ cho em

Biết lòng em còn chỗ cho anh
Anh gian dối hay tại tình gian dối
Biết bao điều em dằn lòng không nói
Xa nhau rồi có thấu nỗi lòng nhau

Chia cắt nào cũng hằn lại vết đau
Giờ trước anh em thành người xa lạ
Yêu thương xưa ngậm ngùi như đá
Đừng tiếc mình chưa sống hết cho nhau!



More...

BUỒN HIU NGÀY CUỐI TUẦN!

By




Kính gửi các anh chị cùng bạn bè yêu quí! 
 

Nhím tham gia sân chơi vnweblogs từ ngày 26/10/2007 đến nay cũng đã gần gần được 7 tháng. Nhím tự nhận mình là “quậy” vì Nhím quậy thật! Nhím luôn vô tư mang niềm vui khi ghé thăm mọi người song nhiều lúc “lưng tưng” không tránh khỏi sự vô ý Nhím đã khiến niềm vui bị nhốt trong ngoặc kép “”. Nhím đang xấu hổ và tự trách mình nhiều lắm! Nhím duyên đâu không thấy chỉ thấy Nhím thật vô ý vô duyên!
Nhiều người quí Nhím – vui vẻ hưởng ứng với Nhím!
Nhiều người thương Nhím lo cho Nhím  - chân thành “mắng” Nhím mong Nhím ngoan hơn!
Nhiều người không khắt khe với Nhím không thèm chấp Nhím – im lặng!...
Tất cả những tình cảm đó Nhím đều chân thành đón nhận và vui buồn với nó trong suốt thời gian vừa qua!

Hôm qua Nhím đã làm buồn lòng một người anh của mình. Nhím thật đáng trách! Lúc ghé chơi nhà chị Kim Giang Nhím gặp anh Hoài Khánh bên đó nghĩ rằng anh em đã biết nhau rồi đã từng tếu táo vui vẻ với nhau rồi nên Nhím vô tư  “quậy”.
Được sự “cổ vũ nhiệt tình” của anh Lâm Hải Phong và chị Kim Giang “kết quả” đã khiến anh Hoài Khánh cảm thấy bị tổn thương. Nhím ân hận nhiều!  
Nhím rất buồn viết vội mấy dòng Nhím muốn nói lời cảm ơn Admin Mai Minh đã giúp Nhím có cơ hội tham gia sân chơi thú vị này cảm ơn tình cảm thương mến của quí anh quí chị và quí bạn đã giành cho Nhím. Nhím muốn xin lỗi anh Hoài Khánh thêm một lần nữa và xin lỗi cả những người buồn Nhím nhưng không nói ra (nếu có). Nhím sẽ rút kinh nghiệm từ sự vô tư lự này. Mong anh Hoài Khánh và mọi người hiểu Nhím  cảm thông cho Nhím! Nhím chỉ muốn vui mà không cố ý làm tổn thương ai cả. Nhím nói thật đấy! Đừng buồn Nhím!

Nhím ngậm ngùi tự phạt mình một thời gian xa Vnweblogs!
Tạm biệt mọi người tạm biệt ngôi nhà thân yêu này Nhím vào hang gặm nhấm nỗi buồn đây!
Kính chào thân chào và hẹn gặp lại!

Vũng Tàu 06/06/08
Nhím Tùng Anh
 


More...

TỰ HỎI

By


Anh quí  mến! anh vẫn từng nói “hiền lành nhất là em mà ba gai nhất cũng là em”. Có lẽ đúng anh ạ mọi người vẫn thường gọi em là Nhím!
Chiều nay đọc lại những dòng tin nhắn của anh em thấy buồn buồn hình như anh đang trách em? Sao lại thế nhỉ? Em hi vọng là em đã suy nghĩ linh tinh...
Anh là người anh tốt của em – ngày xưa – bây giờ và sau này vẫn thế anh nhé em thích như vậy!


 
“Lâu lắm rồi không thấy em nhắn tin…”
Anh nhẹ nhàng khiến tôi chột dạ
Có phải chăng tôi vô tư quá
Yêu thương người quên nỗi khổ trong anh
 

Tôi đọc đi đọc lại những dòng tin
Nửa như trách nửa như lời an ủi
Có những điều trong men say anh nói

"Có khi nào em hiểu được lòng anh”
 

Có những điều tôi nhớ tôi quên
Nhưng với anh vẫn vẹn nguyên tất cả
Khi sang đông khi tiết trời vào hạ
Khi chia nhau từng nửa gói mì tôm
 

Khi tôi vui và cả lúc tôi buồn
Khi thức trắng ngắm hoài cơn mưa trắng
Anh kể tôi nghe tuổi thơ anh buồn lắm…
Tôi ước mình cô tiên nhỏ giúp anh
 

Mới ngày nào mà giờ đã mười năm
Giữa khoảng lặng không một dòng tin tức
Gặp lại nhau ngồi lục tìm ký ức
Anh cười buồn thương em gái “mong manh”
 

Mừng cho tôi gặp được “người dưng”
Anh cẩn thận qua từng dòng tin nhắn
Em mơ mộng và trẻ con lắm lắm
Mong “người dưng” không làm tổn thương em…
 

Tôi đọc tin rồi vô tư gửi tin
Cũng bình thường anh trai và em gái
“Lâu lắm rồi…” tin nhắn anh còn đấy
Tôi tự hỏi mình:  có quá vô tâm?!
 

Vũng Tàu 30/5/2008
Tùng Anh 




More...

YÊU EM!

By


Em! 
Gần lại đây bên anh
Em đối diện mắt buồn xa xăm quá
Giờ trước anh em thành người xa lạ
Dễ gì anh tin điều đó đâu em!

Đêm hôm qua ta đã trắng một đêm
Tin nhắn gửi trùng trùng tin nhắn gửi
Em hờn dỗi những điều anh vụng nói
Vô tình anh trăn trở giấc mơ em!

 

Có thể nào chia cắt thật sao em 

Em bé nhỏ tâm hồn mong manh quá 
Tháng ngày dài đắng cay từng đã
Đừng dối lòng trút nỗi nhớ vào đêm...


Em!
Xích lại gần đây bên anh 
Nép vào lòng anh bình yên
Cho nước mắt thấm một vùng ngực ấm
Để em hiểu từ trong sâu thẳm
Anh yêu em!
 

Hatrang 27/5/2008

Tùng Anh





More...

NỖI BUỒN TỰA VẾT DẦU LOANG...

By



Đêm
giật mình
Mưa
rưng rức khóc
Vết cứa thời gian rỉ máu không lành
Nỗi buồn tựa vết dầu loang...

Gió trở mình
Lá khô chạm đất
Cỏ cây nép vào nhau
Hoa lá nép vào nhau
Côn trùng lặng tiếng kêu...

Em trở mình
Hai đứa chạm nhau qua tiếng nấc
Vết cứa thời gian rỉ máu không lành
Nỗi buồn tựa vết dầu loang...

VT 26/5/2008
Tùng Anh



More...

KHÔNG LỜI

By






Hoàng hôn rơi nước mắt buồn trên lá
Khóc ban mai ngơ ngác giọt sương

Mưa mưa hoài trăn trở xuyên đêm
Gió gió thổi vô hồn qua cửa

Bình minh hỡi biết có còn về nữa
Tiếng thở dài tựa tiếng lá rơi nghiêng


VT 25/05/2008
Tùng Anh

More...