Bạn mỉm cười nghe ta nói tiếng quê
Lúc lắc đầu “tớ không hiểu mô, tê, răng, rứa…”
Cậu dân Nghệ thật à? Từ ngày đầu sao không nghe nói?
Tớ cứ đoán mò cậu gốc gác miền Nam
Thế ngay từ đầu, tớ bảo quê tớ Hà Tĩnh – Nghệ An
Cậu có nghiện tớ như bây giờ không nhỉ?
Có khúc khích cười “sao Vũng Tàu dân ba ke nhiều thế”
Khi mỗi ngày gặp trọ trẹ Nghệ An?
Trời ạ, cậu quê ở đâu thì có gì liên quan
Đến tình cảm tớ dành cho cậu…
Nói thật – cấm buồn, tớ rất ghét dân Bọ
Nói to, hay cười, cục bộ “dã man”…
Bạn thân tớ duy nhất cậu Nghệ An
Tính cách cậu Nghệ mà không hẳn Nghệ
Yêu ghét, buồn vui rất ư là đáo để…
“Ghét" cậu tớ thề sẽ học tiếng Nghệ An
Cái khó cái nghèo nuôi cậu lớn lên
Hèn chi giọng quê ấm trầm đến thế
Ngọt như phù sa, mặn mòi như hạt muối chắt chiu từ bể…
Mong gặp mỗi ngày để nghe tiếng Nghệ An
Ngay từ ngày đầu nếu mình nói tiếng Nghệ An
Chắc Nghệ ngữ cậu khá hơn rồi nhỉ?
Thế từ nay mình làm thầy cậu nhé!
Ngoan lắm cô trò lõm bõm tiếng Nghệ An!
Đêm nay em sẽ thức cùng anh Viết những vần thơ về quê mình Xứ nghệ Thỏa những ngày nhớ mong anh nhé Hiểu em!
Bão lũ tràn qua, anh có thương không Sông rưng rức bờ đau sạt lở Nước trắng đồng chơ vơ ngọn cỏ Khoai, lúa ngập chìm Nước mắt mẹ tuôn!
Cái đói, cái nghèo cứ níu lấy bước chân Nắng cháy trèm da, rét cắt từng thớ thịt Vậy mà xa quê nỏ được Vẫn thương!
Anh - trai Hà Thành thương con gái miền Trung Có liều không hỡi chàng rể tương lai - Xứ Nghệ Con gái Xứ này rất ư là đáo để Giận mà thương, chảnh chẹ lắm thay
Em hát anh nghe câu muối mặn gừng cay Anh ngơ ngác "ba năm, chín tháng" Em lại viết: muối ba năm còn mặn Không quên gừng chín tháng đương cay
Mình thương nhau tình nặng nghĩa dài Để anh nhớ một lời đã hứa Như sông quê bên bồi, bên lở Vẫn chắt chiu từng giọt phù sa
Em thương anh rồi Để em về thưa với Mẹ, Cha Nhưng vẫn sợ Cha, Mẹ em nỏ chịu Con gái "nhà này" không đủ khôn, đủ khéo Mần răng ra Xứ bắc làm dâu?
Đi đứng vụng về, nói năng nỏ tròn câu Anh liệu liệu đỡ lời giùm em nhé Để Cha, Mẹ yên tâm anh nhớ "xung phong" ở rể Thuận ý, vừa lòng mai mốt tính sau
Anh nhìn em, Cha, Mẹ nhìn nhau Ai cũng hiểu thuở qua cầu nói dối ... Đã thương rồi thì ba vạn sáu ngàn ngày bão tố Vẫn thương!
Những ngày này cầm bút viết về Cha Nước mắt con cứ rơi nhòa trang giấy
Con biết thời gian chẳng thể nào quay lại Con biết Cha đi mãi mãi không về Con gọi thầm, con biết Cha nghe Bởi Cha hiểu con nhớ Cha nhiều lắm!
Nước mắt con đang lăn dài trên má con mằn mặn Nước mắt con đang thấm ngọt từng lời Cha dặn Nức nở lật từng ký ức Ngày xưa...
Bên ngọn đèn dầu leo lét đêm khuya Con cắm cúi học bài, Cha chu đáo từng trang giáo án Bấc cạn, dầu vơi, con cho thêm nước lạnh (*) Hai cha con mỉm cười nhìn nhau!
Vui quá, con reo: ohh, nước không thể nổi trên dầu Cha bắt tay: con gái cha giỏi lắm! Nhà hết dầu, giải pháp này "cứu nạn" Hai cha con lại mỉm cười nhìn nhau!
Giờ mình con ngồi dưới ánh điện màu Con nhớ lắm ngọn đèn dầu leo lét Con ước một lần Một lần thôi Rất thật Cha mỉm cười âu yếm nhìn con!
Dường như ai đi ngang cửa, Gió mùa Đông Bắc se lòng Chút lá thu vàng đã rụng Chiều nay cũng bỏ ta đi. Nằm nghe xôn xao tiếng đời Mà ngỡ ai đó nói cười Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy Giờ đây cũng bỏ ta đi.
Làm sao về được mùa Đông Dòng sông đôi bờ cát trắng Làm sao về được mùa Đông Để nghe chuông chiều xa vắng Thôi đành ru lòng mình vậy Vờ như mùa đông đã về
Làm sao về được mùa Đông Dòng sông đôi bờ cát trắng Làm sao về được mùa Đông Mùa thu cây cầu đã gãy Thôi đành ru lòng mình vậy Vờ như mùa Đông đã về.
NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG
Khi trời chiều lãng đãng nhẹ rơi những ánh sáng cuối cùng xuống thung lũng cũng là lúc tâm hồn con người trở nên xao xuyến bâng khuâng. Lúc này mặt trời đỏ ửng chậm lăn xuống triền núi thấp bỏ lại sau lưng một ngày rực nắng. Trên nền trời hoàng hôn nhuộm thắm, một bóng người hờ hững đứng quay mặt ra phía biển như đang ngóng trông ai đó. Góc trời xa xôi ấy, ai đó có lẽ không còn nhớ lời hẹn ước trở lại. Tất cả mọi trông chờ cũng như trời chiều rực đỏ lúc này - cô đơn và lưu luyến. Mọi thứ sẽ kết thúc cùng với cái nhìn hun hút khuất sau giọt nắng cuối. Và một mùa đông phủ kín tâm hồn sẽ lại bắt đầu..
Tâm trạng khi yêu dở dang thường xuất hiện trong nhiều nhạc phẩm như khúc tình buồn vây kín nỗi lòng. Với "Nỗi nhớ mùa đông" của nhạc sĩ Phú Quang, thứ tình đau ấy không chỉ là lời tự sự mà nỗi lòng đó còn như vương lên khung cảnh xung quanh. Cảm giác mà ca khúc đem lại khiến cho người thưởng thức cũng như khắc khoải, như đang chờ đợi một mùa đông thực sự sẽ tới.
Mùa đông thường tới chậm nhất và kết thúc cho cả bốn mùa tuần hoàn. Không hân hoan như xuân tới, chẳng vội vàng như hạ sang, ít vẩn vơ lơ đễnh như tiết trời thu, chỉ có mùa đông như kẻ lữ hành trầm mặc khoác lên mình tấm áo choàng màu trời chiều ảm đạm. Vậy nên mỗi bước chân mùa đông qua từng ngôi nhà lại mang đến nỗi lòng buồn thêm tê tái. Chẳng thế mà những người sống nội tâm thường yêu cái nền trời xám bạc và những cơn gió lạnh lẽo giữa đông. Nhưng cũng từ những lý do tưởng như ngơ ngẩn ấy về mùa đông mà người ta thường giấu mình trong sự cô độc và một không gian đượm vẻ buồn tẻ mỗi khi muốn chấm dứt với điều gì đã qua. Nỗi lòng ấy trở thành nỗi mong chờ mơ hồ ngay cả khi trời thu còn đang hanh vàng...
Dường như ai đi ngang cửa, Gió mùa đông bắc se lòng Chút lá thu vàng đã rụng Chiều nay cũng bỏ ta đi.
Thấm dần vào nỗi nhớ yêu thương là những kỉ niệm vụt trở về trong khoảnh khắc. Đâu đó tận sâu tâm hồn người ta thường nhớ về hình ảnh hạnh phúc nhất dù ngoài mặt vờ như mọi chuyện là quá khứ đã bị chôn vùi. Không kể đến những lúc lòng chất đầy ưu tư thì ngay cả khi vui vẻ, những san sẻ đôi lứa lại bỗng chốc ùa về. Để rồi đắng cay mà nhận ra trong thế giới thực, ta đã mất đi rồi yêu thương ngày xưa...
Nằm nghe xôn xao tiếng đời Mà ngỡ ai đó nói cười Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy Giờ đây cũng bỏ ta đi.
Ước ao sống dậy kỉ niệm muôn thuở là khát khao của kẻ lạc lối trong tình yêu. Nhưng nhìn vào đó mà viển vông cho rằng mình sẽ tiếp tục nuôi dưỡng tình cũ thì lại là điều không tưởng. Thực tế, mỗi hình ảnh đẹp chỉ có giá trị khi người ta biết cất giữ nó như là kỉ niệm. Và sẽ tốt hơn nhiều nếu lòng tự an ủi mình để vượt qua thực tại hững hờ ấy, rằng "Thôi đành ru lòng mình vậy, vờ như mùa đông đã về.."
Trong những lời nhạc mang đậm phong cách trữ tình của mình nhạc sĩ Phú Quang tạo tác riêng cho "Nỗi nhớ mùa đông" một bức tranh diệu vợi về sự chờ đợi đầy mong mỏi. Trong ấy, mùa đông không phải là đích đến cuối cùng, thay vào đó là cảm giác muốn chạy trốn khỏi sự thật buồn trước mắt. Cũng như tâm trạng của bao người, dường như khi kỉ niệm chợt đến thì càng cố quên lại càng thêm nhớ. Để đến khi đã mệt mỏi thì cũng đành chấp nhận đối đầu với những ám ảnh xưa cũ. Và "Nỗi nhớ mùa đông" đã mang lại cho người ta những cảm giác thăng trầm ấy chỉ rất ngắn tựa như gió lạnh mùa đông đã về tới..
Hoàng hôn thường để lại cho người ta nỗi bâng khuâng khi đã tắt, tình yêu qua đi cũng để lại cho lòng người sự tiếc nuối vô bờ. Đứng dưới bầu trời gần tàn của một ngày, người ta dễ thấu hiểu nỗi cô đơn dâng đầy và chỉ có ước mong tan biến cùng với ánh sáng cuối cùng. Mùa đông nào kéo dài bằng sự băng giá trong trái tim, nỗi nhớ nào da diết bằng tâm hồn yêu rạn vỡ. Chỉ có thể tự ru êm mình trong mỗi giấc mơ, rằng ngày mai bình minh sẽ lại bắt đầu... (Nguồn: Internet)
Đừng thắc mắc đừng hỏi nhiều Phương nhé Có những điều chưa thể nói cùng Phương!
Chiều một mình Nhím lang thang bến sông Bùn níu bước chân, muốn nhanh không thể chạy Nhánh bèo tây (*) xa tầm tay Nhím với Đành ngậm ngùi khỏa nước trông theo
Mưa thượng nguồn, nước Ngàn Phố dâng cao Đôi bờ phù sa đỏ nặng Vườn nhà Nội lẻ loi từng vạt nắng Nhím đọc tin Phương nhắn: "Không về"
Nhớ thật nhiều bè lũ 12B Từng khiến bọn hàng xóm 12A ngẩn ngơ quá nửa Những vần thơ, những bức thư viết dở Ngập ngừng tay nắm bàn tay...
Cứ ngỡ xa rồi sẽ có một ngày Đâu biết rằng xa nhau biền biệt Nhớ nhiều lắm những lần liều cúp tiết Bè lũ "biểu tình" môn hóa thầy Linh
Thương "đồng đội", Nhím nhận hết về mình Chết mình "chép" yên thân cho bè lũ Nông nổi học trò, chuyện tưởng rằng đã cũ Nhím nghẹn lòng hôm Thầy đến thăm Cha
Thầy nắm chặt tay "con khờ lắm Nhím à" Không có tội, dám cả gan nhận tội Hạnh kiểm loại C, Thầy phạt con nói dối Ngày đó "cầm đầu" Thầy thừa biết Mai Phương
Mới ngày nào mà giờ đã bao năm Thầy hiểu trò như Cha, Mẹ hiểu con từ tấm bé Nhím hiểu Phương, Phương hiểu lòng Nhím nhé Có nhiều điều chưa thể nói cùng Phương!
Chuyện vui, chuyện buồn, hết giận lại thương Mong Phương hiểu và đồng lòng cùng Nhím Bạn bè chân tình - vì nhau - khó kiếm "Mưa nắng thất thường" - nghĩa lý gì đâu
Một cái nắm tay không truyền hết ý nhau Nhím viết vội thư này cho Phương đấy Nếu có buồn, hãy bình tâm, đừng để ai kia nhìn thấy Đừng bận lòng hoa lá yêu đương
Một ngày thôi cũng vẹn nghĩa yêu thương Nhưng mười năm Biết đâu? Đừng Phương nhé!
Em hẹn anh về thăm Thanh Chương Nhưng lụt lớn mần răng mà về được Nước mênh mông, nhiều đoạn đi bằng nôốc Thèm nhút, thèm cà đành hẹn lần sau
Em nhớ ngày xưa mẹ bảo: Chịu thương, chịu khó, mẹ sẽ nhận làm dâu Muối nhút, muối cà từ từ mẹ dạy Con nhà giáo tay không quen liềm, hái Cứ về rồi mai mốt học sau!
Em đỏ mặt dạ mẹ một câu Rồi nắm áo kéo anh ra hái ổi Anh khoái chí cười, còn em giận dỗi Ngừi ta đạ chi mô mà dám nói? Ghét không!
Anh gõ trán em, lớn rồi phải lấy chồng Cứ chảnh chẹ coi chừng ê sắc ế Em phụng phịu chạy vào nhà méc mẹ Mẹ cười hiền "bay thật giống trẻ con"
Mẹ gấm, mẹ sàng, thóc gạo chạy vòng tròn Gạo tuôn xuống, thóc nhón đều tay mẹ Gấm, gãy, dần, sàng... mẹ ơi khó thế?! Mẹ đừng cười, con không biết làm nông
Lâu lắm rồi em không về Thanh Chương Ăn nhút, ăn cà từ tay mẹ muối Mấy hôm rồi gió mưa, lụt lội Thương câu: Mẹ nghèo con có chịu làm dâu?!
Anh xa quê, hai đứa xa nhau Trong kí ức em dâu hiền của mẹ Chiều nay anh về, cho em gửi lời anh nhé Thương lắm quê nghèo, thương mẹ - Thanh Chương!
Tối qua, Nhím gọi về cho Mẹ, Mẹ nói nước sông Ngàn Phố đang dâng cao, mưa nhiều! Sáng nay Nhím gọi về hỏi thăm tình hình mưa lũ, và báo cho Mẹ biết, hai chị em đã mua vé tàu, 5h sáng mai về quê (49 ngày Cha mất), Mẹ bảo nước đã tràn lên ngõ rồi, đoạn đường từ cầu Nầm về nhà không thể lội được nữa, Ông nội và Mẹ đang lo dọn đồ... Thương Ông và Mẹ quá! Nhím thầm cầu mong cho mưa lặng, gió yên! Nhím về quê một tuần! Chúc mọi người vui vẻ, an lành và hạnh phúc!
ANH SẼ VỀ!
Trời nước mênh mông Bàng bạc nhớ Đê vỡ, cầu trôi, ai mong ai bên sông
Nhớ mẹ, nhớ em quặn thắt sóng lòng Thương miền Trung cát trắng, gió Lào, quanh năm lụt lội Anh lỗi hẹn để em chờ em đợi "Răng anh nỏ về" - thương lắm biết không?!
Con gái quê mình nói giận là thương Thương là giận, như điệu hò câu ví
Tan tác bờ tre Đàn cò trắng biết về đâu em nhỉ Lúa ngập đồng, thương lắm giọt mồ hôi Lúa ngập đồng, thương nước mắt em rơi Thương mái lá chiều buồn không vương khói
"Răng anh nỏ về" chỉ một lời em hỏi Anh buốt lòng vì chưa kịp về thăm Xa xôi nơi này anh vẫn nhớ về em Câu mình hứa còn nguyên vẹn đó
Đừng buồn nữa em! Mình cùng bắc nhịp cầu nối bên bồi - bên lở Anh sẽ về, chờ anh nhé! Thương em!
Mấy hôm rồi mưa bão miền Trung Em mưa bão trong lòng
Cây cầu qua sông gãy rồi Đôi bờ rưng rưng tiếng nấc Lời hứa anh trao gãy đôi Tim ai rưng rưng Vết xước Anh không về?!
Lũ tràn qua tan tác cả bờ tre Cây cối trong vườn xác xơ đến tội Lúa, khoai ngập úng ngoài đồng Muối, gạo trôi Cơm bữa no bữa đói Mái tranh buồn thèm khói bếp Hoàng hôn! ...
Em nhớ anh cứ ra ngóng vào trông Anh nói về răng anh nỏ về?!
Chưa một lần anh ghé thăm Ngàn Phố Mới nghe qua đã trăm mến ngàn thương
Muối mặn - gừng cay quên răng được cội nguồn (Chín tháng gừng cay, ba năm muối mặn) Ngàn Phố mộng mơ như hàng lụa trắng Chảy lững lờ về Bến Tam Soa
Hà Tĩnh đôi lần anh qua Nghe câu ví Giận mà Thương Thương quá! Nhà ai đó bên bờ Ngàn Phố Xiêu vẹo nứa phên khi lũ tràn qua Có những năm phải dỡ cả nóc nhà Dắt díu nhau lên thuyền lánh tạm Lận đận, nghèo mà thân thương lắm Cát trắng, gió Lào rát bỏng làn da